Tôi rất may mắn được sinh ra trong một gia đình có truyền thống nghệ thuật, nên từ đó trong tôi luôn khao khát được vẽ. Lúc nhỏ vẽ được ở chỗ nào là vẽ ngay lúc đó, cũng không nhận thức được rằng vẽ có đẹp hay không nhưng được vẽ là vui. Có thể vì sự hồn nhiên ấy, tranh của tôi lại được chọn để in minh họa cho báo Văn Nghệ của tỉnh (Hà Nam Ninh nay là Nam Định)
Cứ tưởng mọi chuyện sẽ tiếp diễn như thế-vẽ và được vẽ. Thế nhưng khi chọn nghề bố tôi lại không đồng ý cho tôi theo con đường nghệ thuật vì sợ tôi khổ. Con đường Mỹ thuật đành gác lại. Nhưng Bố có nói thêm một câu rằng: “nếu con thích vẽ thì học Mỹ thuật nào cũng vẽ được nếu con có niềm tin”.
Học xong ra trường rồi cuốn theo cuộc sống, rồi cuốn theo cơm áo gạo tiền…, nhưng 1 ngày nọ chợt nhận ra rằng mình vẫn còn 1 đam mê thôi thúc, và nó thường về trong những giấc mơ hay những cơn say bất chợt. Và thế là tôi biết mình cần phải làm gì, cầm lấy cây cọ cần mẫn trong vòng 6 tháng với loạt 13 tác phẩm đã hình thành triển lãm: LẠC… Đó là cuộc Triển Lãm đầu tiên khi tôi quay trở lại con đường nghệ thuật của bản thân tôi.
